Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ (Tái bản 2015)
Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ
Tôi sẽ nói con yêu ba mẹ
Tôi sẽ nói cháu thương ông bà
Tôi sẽ nói bạn rằng tôi quý bạn
Nhiều năm sau
Tôi muốn nói nhưng ngại
Tôi muốn sà vào lòng nhưng ngượng
trẻ con làm cái gì cũng dễ
Tôi là người lớn, sao mà khó quá!" –ST–
Cầm cuốn sách “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” trên tay. Tôi không nghĩ mình sẽ lạc vào thế giới cổ tích
đầy màu sắc của thời thơ ấu. Những trò chơi của tuổi thơ tôi, và của hầu hết mọi đứa trẻ ở độ tuổi “ăn
chưa no, lo chưa tới”. Những trò chơi đưa tôi trở về chuyến tàu tuổi thơ. Cu Mùi, Tí Sún, Tũn, Hải Cò và
những trò chơi hết sức sinh động, những suy nghĩ sáng tạo mang lại cho tôi không ít lần phải bật cười
sảng khoái. Nào là trò vợ chồng, dạy học, trò định nghĩa lại thế giới theo cách của con nít, mỗi lần đọc là
một lần thấy mình trẻ lại, nhớ lại thời vô tư, trong sáng của tuổi thơ. Những lần bị cha mẹ tét đít, những
lần bị thầy cô cho điểm yếu, loay hoay để tờ kiểm tra ấy không lọt vào được “ mắt xanh” của phụ huynh.
Những lần lấy tơ hồng cài lên tóc cô dâu, chơi trò vợ chồng. Những trưa hè oi ả, trốn ngủ trưa cùng tụi
bạn đi bắt ve, sang nhà hàng xóm chỉ để buôn những chuyện chẳng đầu chẳng cuối.
Nguyễn Nhật Ánh cùng lời văn của ông đã thực sự đưa những người lớn như chúng tôi được trở về với
những ký ức thật đẹp, thật vô tư và trong sáng. Có lẽ, trong cuộc sống sau này, sẽ không ít lần ta mong
được trở về, dù chỉ một lần khoảng thời gian tươi đẹp đó. Bởi cuộc sống hiện nay, cần lắm những phút
giây của tuổi thơ.
Nguồn: Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ (Tái bản 2015)
from Chuyên gia đào tạo, khóa học online https://ift.tt/35uz41g
via IFTTT
Nhận xét
Đăng nhận xét